PThanhLyn
Myungyeon Đặc quyền của giáo sư

Myungyeon Đặc quyền của giáo sư

Tác giả:

19177 869

Đang học, cô nhận được tin nhắn từ giáo sư Myungsoo "Đang làm gì đấy." Biết rõ còn hỏi, cô nhắn: "Học." "Tối nay ăn gì?" "Em đang học, một lát nói." Tưởng anh sẽ im, ai ngờ vẫn tiếp tục nhắn "Không cần lo, giáo sư Jeon JungKook là bạn anh, nó không dám phạt em đâu. Tiếp tục nhắn." Park Jiyeon:... Có người cậy thế ép người khác... Cô không thèm trả lời. Sau ít phút, cô đột nhiên nhận được tin nhắn của Jungkook giáo sư, vô cùng dài (Lần trước hắn lục điện thoại của Myungsoo nên có số điện thoại của cô.) "Bạn học Park, thế này là thế nào? (copy lại tin nhắn của Myungsoo): "Gia đây đang buồn bực, tốt nhất chú mày nên để vợ nhắn tin với anh. Không thì biết tay"". Này, tôi nói em đấy Park Jiyeon, đừng để tên Kim háo sắc kia giận cá chém thớt. Thớt JEON JUNGKOOK này sắp mục rồi."

(VYeon) Hơn Cả Hôn Nhân

(VYeon) Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả:

4763 273

Kim Taehyung Thị trưởng thành phố Seoul - người đàng ông quyền lực trong giới chính trị, Lão Ngũ Vương coi trời bằng vung trong gia tộc Kim gia quý tộc quyền quý bậc nhất Hàn Quốc.Đây đúng là một người đàn ông cực phẩm, cao 1m8, lưng áo thẳng tắp, dáng người thập phần hoàn mỹ. Khuôn mặt anh tuấn tràn ngập khí chất tao nhã. Hai mắt sáng như sao, nụ cười bên miệng đầy vẻ ôn hòa, rất dễ dàng sinh ra cảm giác thiện cảm đối vơi người đối diện, quyến rũ mười phần.Người này làm sao giống như người hơn 30, chắc hẳn ai nhìn vào cũng thấy là 1 người đàn ông trưởng thành tuổi 28. Lần đầu gặp đã chú ý đặc biệt đến Park Jiyeon - nhân viên công chức Chính phủ đã lập gia đình nhưng không có được hạnh phúc. Bằng chức quyền, tiền bạc, tình yêu và cả sự bá đạo Kim Taehyung bất chấp hết tất cả để có được người phụ nữ hắn yêu Park Jiyeon. Bỏ đi cả hình tượng, Kim Taehyung bên cạnh Jiyeon như một osin cao cấp hằng ngày nấu cơm đâu ra đấy, bị cô mắng chửi, cầm đồ đạc đánh đập Kim Taehyung ngay cả cái rắm cũng không dám phóng còn phải năn nỉ chiều chuộng cô hết mực. HE, H, sủng...

Myungyeon Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em

Myungyeon Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em

Tác giả:

14074 745

Myungsoo rất ít uống say, dù có say cũng không quậy không phá, còn có thể gượng đưa từng bạn bè lên xe rồi mới về nhà cuối cùng. Ji yeon- tôi thì khác, tôi là loại bốc đồng, vui vẻ là phải tìm rượu uống, hò hét rất to, lại gục sớm nhất. Có điều tôi là người có nguyên tắc, xung quanh toàn người tôi tín nhiệm tôi mới dám làm càn, đến bữa tiệc không quen là tôi chỉ cầm chén, người khác nói thế nào cũng không uống. Myungsoo tỏ ý hết sức hài lòng. Có ngày cùng bạn tụ tập về, tôi tâm huyết dâng trào, đòi cùng hắn diễn "cưỡng bức dân nữ". Myungsoo lập tức đáp ứng, đang chuẩn bị cưỡng bức lại bị tôi đẩy ra: "Không không, hôm nay Myungsoo anh đóng dân nữ". Myungsoo suy nghĩ một lát: "Được!" Sau đó Myungsoo này nhanh nhẹn cởi quần áo, nằm trên giường vẫy tay với tôi: "Lưu manh Ji yeon mau tới đây". Mẹ kiếp! Dân nữ gì mà dâm thế, lưu manh làm sao chịu nổi? Thế là tôi ngẩn ra, nghĩ một hồi lâu không biết nên hạ thủ thế nào. "Lưu manh còn chờ cái gì nữa?" Tôi nằm sấp trên người Myungsoo, ngơ ngác hỏi: "Lưu manh bình thường cưỡng bức thế nào?" Myungsoo hớn hở ra mặt , nói: Để anh dạy em Yeonie, sau đó nhanh chóng lật người lên trên.

Myungyeon Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân - Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai

Myungyeon Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân - Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai

Tác giả:

8626 505

Đã hơn một giờ chiều, Ji yeon-tôi đau đến không chịu được, Kim Myungsoo nắm cổ áo uy hiếp một y tá - "Tìm một bác sĩ đến đây ngay cho tôi, nếu không... nếu không..." - Bây giờ đầu óc anh cũng lung tung mất rồi, hồ đồ gào lên - "Tôi lái máy bay đâm kính nhà các người, đâm bể kính nhà các người!" Nhờ câu này của anh, cuối cùng cũng có một bác sĩ bước vào giải quyết. Vì thế, tôi được đưa vào phòng sinh, Myungsoo bị ngăn ở bên ngoài, tôi được nghe anh nói loáng thoáng - "Để tôi vào, nếu không tôi lái máy bay..." Trừ cô y tá thì chẳng có một ai, yên lặng tới đáng sợ. Chốc sau, bác sĩ dự định sẽ mổ đẻ cho tôi đi tới, báo với tôi rằng, hôm nay ông ta không thể giúp tôi mổ được, tôi chỉ có thể sinh tự nhiên mà thôi. Trước tiên, sẽ tiêm cho một mũi, theo dõi hai giờ rồi tính sau. Nói xong, ông ta xoay người bỏ đi. Mặt mũi tôi trắng bệch. Mấy phút đồng hồ sau, ý thức tôi bắt đầu mơ hồ, mê man không tỉnh, nhưng cơn đau bụng sinh càng lúc càng trầm trọng hơn, hai chân được đặt lên giường đẻ, xung quanh không hề có bất kì tiếng động nào, im lặng đến đáng sợ.Tôi bắt đầu kêu khóc như thú, bên cạnh chẳng có lấy một ai. Gào thét đến khi miệng đắng lưỡi khô, muốn uống một ngụm nước cũng không thể nhờ bất kì ai hết. Không biết đã bao lâu, bác sĩ và y tá lại xuất hiện lần nữa. Bác sĩ hỏi y tá - "Có tiến triển gì không?" Y tá đáp - "Cũng chưa cô ấy đau đớn gì nhỉ?" Đm! Đm! (chửi tục)Bà cắn răng đến bể quai hàm rồi mà còn dám nói bà không đau?! Bà gào lên cho mày xem!